BÀI DỰ THI EM BÉ VIỆT – BỈ LẦN THỨ 6: HÀNH TRÌNH TÌM CON YÊU – TRÁI NGỌT MANG TÊN CHÚC ANH
Chúng tôi được người quen – một chị từng điều trị hiếm muộn – giới thiệu đến Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ.
Tôi viết những dòng này trong một buổi chiều tháng Sáu, khi bên cạnh là tiếng thở nhẹ đều đặn của con gái nhỏ – bé Lê Linh Chúc Anh, tên ở nhà là Bánh Bao. Con đang say ngủ, bàn tay xíu xiu vẫn nắm chặt lấy ngón tay tôi như sợ mẹ biến mất. Tôi nhìn con mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi – không phải vì buồn, mà là vì hạnh phúc sau một hành trình dài mà tôi đã từng sợ mình không thể đi đến cuối.
Tôi là Chu Thị Hà My, sinh năm 1994, quê ở thành phố Nam Định. Chồng tôi là anh Lê Minh Hoàng, người đàn ông đã nắm tay tôi đi qua những tháng ngày nhiều nước mắt nhất cuộc đời. Chúng tôi kết hôn vào tháng 5/2023. Trong suốt những tháng đầu tiên của hôn nhân, điều mà chúng tôi mong mỏi nhất – một đứa con – vẫn mãi chẳng đến. Ban đầu, tôi nghĩ có lẽ mình cần thêm thời gian. Nhưng khi thời gian trôi đi mà bụng tôi vẫn mãi bằng phẳng, trái tim tôi bắt đầu đầy lên những câu hỏi không lời đáp. Tôi không dám chia sẻ với ai ngoài chồng, vì tôi sợ ánh nhìn thương hại, sợ những câu hỏi vô tình từ người thân quen, sợ chính mình phải thừa nhận một điều gì đó không bình thường.
Thật may mắn, chồng tôi là người luôn điềm tĩnh và bao dung. Anh chưa bao giờ đổ lỗi, chưa một lần làm tôi thấy mình là gánh nặng. Ngược lại, chính anh là người chủ động nói: “Mình đi khám đi em, để biết rõ mọi thứ, rồi cùng nhau tìm hướng.”
Và thế là hành trình ấy bắt đầu – hành trình đi tìm con yêu. Chúng tôi được người quen – một chị từng điều trị hiếm muộn – giới thiệu đến Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ. Chị ấy nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Nơi đó đã giúp chị làm mẹ, hy vọng sẽ là nơi gieo hy vọng cho em nữa.”
Năm 2024, chúng tôi đến Bệnh viện Việt Bỉ. Người trực tiếp thăm khám cho tôi là bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung – người phụ nữ mà tôi không biết phải biết ơn bao nhiêu cho đủ. Bác sĩ nhẹ nhàng, tận tình và rất kiên nhẫn. Sau các bước xét nghiệm, kết luận cuối cùng là: tôi bị tắc vòi trứng hai bên. Một cú sốc thật sự. Tôi lặng người, nước mắt trào ra dù cố kìm nén. Mọi hy vọng có thai tự nhiên như một chiếc bong bóng bị chích xẹp trước mắt tôi. Bác sĩ Dung nhìn tôi, rồi nắm tay tôi rất chặt: “Em buồn là điều dễ hiểu, nhưng không phải hết hy vọng. Với y học hiện nay, vợ chồng em vẫn hoàn toàn có thể có con bằng phương pháp IVF.” Câu nói đó là tia sáng đầu tiên trong đường hầm tối tăm. Và tôi – cùng chồng – đã chọn đi tiếp.
IVF không phải một con đường bằng phẳng. Tôi phải trải qua những ngày tiêm thuốc kích trứng, những lần siêu âm liên tục, và cả sự thay đổi trong tâm trạng vì nội tiết tố bị đảo lộn. Có lúc tôi cáu gắt, có lúc mệt mỏi rã rời, có khi chỉ cần một lời hỏi thăm cũng khiến tôi bật khóc. Nhưng rồi, sau những vất vả ấy, tôi chọc hút trứng và tạo được 4 phôi ngày 5. Chúng tôi quyết định chuyển 1 phôi duy nhất – và tôi gọi đó là “phôi hy vọng”.
Rồi cái ngày mà tôi không dám kỳ vọng quá nhiều đã đến – tôi đậu thai ngay trong lần chuyển phôi đầu tiên. Tôi nhớ như in khoảnh khắc nhìn thấy hai vạch đỏ trên que thử. Tôi không hét lên, không khóc òa – tôi chỉ lặng người, rồi ôm chồng và thì thầm: “Con đến thật rồi anh ơi.”
Thật may mắn, hành trình mang thai của tôi diễn ra thuận lợi. Tôi chăm chút từng bữa ăn, từng giấc ngủ, đặt tay lên bụng mỗi đêm thì thầm với con: “Cảm ơn con đã đến bên mẹ. Mẹ sẽ làm tất cả để bảo vệ con.” Và rồi, vào ngày 14/6/2025, bé Lê Linh Chúc Anh chào đời. Cái tên ở nhà “Bánh Bao” cũng được đặt từ những tháng ngày mẹ mang con trong bụng, vì con tròn trĩnh, ngoan ngoãn và ấm áp như chiếc bánh bao nóng hổi trong mùa đông. Tiếng khóc đầu đời của con là bản nhạc tuyệt vời nhất mà tôi từng nghe. Nó xóa tan mọi vất vả, mọi nỗi đau. Nó là câu trả lời cho biết bao lần tôi tự hỏi: “Liệu mình có được làm mẹ không?”
Cảm ơn chồng tôi – người đồng hành lặng lẽ nhưng kiên cường. Cảm ơn bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung – người đã không chỉ là bác sĩ, mà còn như một người bạn, một chỗ dựa tinh thần quý giá. Cảm ơn đội ngũ y bác sĩ, điều dưỡng tại Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ – những người đã miệt mài từng ngày với công việc thiêng liêng: gieo hy vọng, trao sự sống.
Gửi những người phụ nữ đang trên hành trình tìm con yêu…
Tôi hiểu các bạn – từng ánh mắt lặng thầm, từng giọt nước mắt không ai thấy, từng hy vọng rồi thất vọng, từng cảm giác ghen tị với hạnh phúc của người khác mà mình chưa có được. Tôi đã ở đó. Và tôi đã đi qua. Nếu tôi có thể gửi một điều gì đến các bạn, thì đó là: Đừng từ bỏ. Đừng mất niềm tin. Đừng nghĩ mình là người kém may mắn. Bởi một ngày nào đó – khi bạn ít ngờ nhất – con sẽ đến. Như cách mà Bánh Bao đã đến với tôi – sau những nỗi đau, và bằng tất cả yêu thương.
———
Bé: Lê Linh Chúc Anh – Bánh Bao, sinh ngày 14/6/2025
Và rồi năm 2024, hai bé trai song sinh chào đời, làm bừng sáng cả một bầu trời yêu thương mà vợ chồng mình đã chờ đợi suốt ba năm qua. Chúng mình đặt tên con là Dương Minh Khang và Dương Minh Nhật – như hai mảnh ghép hoàn hảo mang đến ánh sáng và bình yên cho cuộc đời cha mẹ.
Tôi đã mất 6 năm thanh xuân để chờ đợi một phép màu, một tiếng khóc chào đời, và được nghe hai tiếng gọi thiêng liêng “Mẹ ơi!” Nếu bạn cũng đang mong con như tôi từng mong, tôi mong câu chuyện này sẽ tiếp thêm cho bạn một chút hy vọng và kiên trì trên hành trình kiếm tìm con yêu.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình biết mình không thể đi đến cuối nếu không có sự đồng hành của Bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung và Bác sĩ Ngô Thu Hà. Hai chị không chỉ là bác sĩ, mà còn là chỗ dựa tinh thần, nơi mình có thể trút hết mọi lo lắng.
Cảm ơn Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ nhiều lắm. Các bác sĩ ở đây không chỉ giỏi chuyên môn mà còn tận tình, hiểu chuyện, và đồng hành như những người bạn thật sự
rong cuộc sống, có những câu chuyện không cần đến những tình tiết kịch tính hay ngôn từ hoa mỹ để chạm đến trái tim người đọc. Đó là câu chuyện giản dị về tình yêu, về sự kiên cường của con người khi đối diện với thử thách. Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Thúy Nga và anh Phạm Sỹ Tùng Lâm (ở Phủ Lý, Hà Nam cũ, nay là nay là phường Phủ Lý thuộc tỉnh Ninh Bình.) là một minh chứng sống động về tình yêu, nghị lực và niềm tin vượt qua nghịch cảnh. Đối mặt với căn bệnh ung thư phổi và hành trình thụ tinh trong ống nghiệm đầy gian nan, và rồi, họ đã cùng nhau viết nên một chương mới cho cuộc đời.
Và đúng như thế – phép màu đã đến ngay trong lần chuyển phôi đầu tiên! Hai con gái của vợ chồng mình – Nguyễn Ngọc Diệu và Nguyễn Anh Thư – đã cất tiếng khóc chào đời trong niềm hạnh phúc vỡ òa của cả gia đình.
Chị Trịnh Thị Huệ (Hà Nội), sau hai lần sinh mổ, luôn khao khát chào đón thêm một thành viên mới. Tuy nhiên, hành trình mang thai lần nữa không hề dễ dàng và thuận lợi do hậu quả của 2 lần sinh mổ.