Rồi như một cơ duyên đẹp giữa những tháng ngày bế tắc, năm 2019, tôi và chồng biết đến Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ qua lời giới thiệu của một người quen.Lúc ấy, thật lòng tôi không còn quá nhiều hy vọng.Nhưng vì thương chồng, vì chưa sẵn sàng từ bỏ, chúng tôi quyết định bước thêm một bước – khám và điều trị IVF (thụ tinh trong ống nghiệm).
Tôi vẫn nhớ những buổi sáng lạnh, hai vợ chồng vượt quãng đường dài để đến bệnh viện, tay cầm hồ sơ khám, tim thầm thì một lời cầu nguyện.Tôi nhớ cảm giác mỏi mệt sau mỗi lần tiêm thuốc, từng đêm nằm chờ con với bụng chằng chịt vết kim… Nhưng lạ thay, tôi chưa bao giờ thấy mình mạnh mẽ đến thế. Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra.
Ngày 25/11/2019, sau chặng đường gian nan, tôi đã được ôm con vào lòng – bé Bùi Tâm Anh. Cái ôm đầu tiên run rẩy, nghẹn ngào.Tôi thì thầm với con trong nước mắt: “Cảm ơn con đã đến. Mẹ đã chờ con rất lâu rồi…” Cứ ngỡ hạnh phúc đã trọn vẹn, nhưng những ai từng đi qua nỗi khát khao làm mẹ mới hiểu: khi đã một lần chạm tay vào phép màu, trái tim mình lại muốn yêu thêm lần nữa.
Thế là năm 2023, tôi lại một lần nữa quay về Ngôi nhà Việt – Bỉ, lặng lẽ chuyển phôi còn lưu trữ.Lần này, may mắn tiếp tục mỉm cười với tôi ngay lần chuyển phôi này, nhưng hành trình mang thai lại vất vả vô cùng.Tôi bị ốm nghén nặng, ăn không được, ngủ chẳng yên.Tôi luôn tự nhủ: “Con đã về, dù mẹ có mệt bao nhiêu, mẹ cũng sẽ cố giữ con an toàn”. Và một lần nữa, trời thương. Ngày 7/2/2024, con gái thứ hai của tôi – bé Bùi Phương Anh – đã đến với chúng tôi. Một lần nữa, tôi lại nghe thấy tiếng khóc đầu đời của con – tiếng khóc đánh thức cả những năm tháng mỏi mòn trong tôi trở thành nước mắt hạnh phúc.