BÀI DỰ THI EM BÉ VIỆT – BỈ LẦN THỨ 6: CHUYỆN NHÀ MÌNH: HÀNH TRÌNH ĐÓN CON VỀ
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình biết mình không thể đi đến cuối nếu không có sự đồng hành của Bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung và Bác sĩ Ngô Thu Hà. Hai chị không chỉ là bác sĩ, mà còn là chỗ dựa tinh thần, nơi mình có thể trút hết mọi lo lắng.
Năm 2010, vợ chồng mình cưới nhau, tuổi trẻ đầy mơ mộng. Một năm sau, con gái đầu lòng chào đời, hạnh phúc vỡ òa. Mình chăm con bằng tất cả sự hồn nhiên của một người mẹ trẻ, cứ nghĩ rồi gia đình sẽ đông vui, con sẽ có em. Cứ thế, mình “thả” tự nhiên mấy năm trời, mong con lại sẽ đến. Nhưng mãi chẳng thấy tin vui.
Đi khám, hai vợ chồng mới biết mình bị vô sinh thứ phát. Nghe mà hoang mang, vì mình đã từng có con rồi mà. Lòng mình thắt lại, không khóc được. Nỗi buồn này, chỉ ai từng có con rồi mất đi khả năng đó mới hiểu hết được. Chồng mình không nói nhiều, nhưng mình biết anh cũng mong có thêm một đứa con lắm.
Tháng 12/2021, qua lời giới thiệu, vợ chồng mình tìm đến Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt – Bỉ. Nghe nói ở đây nhiều ca khó cũng thành công. Vừa bước vào bệnh viện, mình thấy lạ lắm, cứ như về nhà vậy. Nhìn những chị em đi ngang qua, ánh mắt ai cũng chất chứa nỗi niềm giống mình. Tự nhiên thấy mình không còn cô đơn nữa.
Bác sĩ cho làm đủ xét nghiệm. Kết quả làm mình vừa mừng vừa lo. Chỉ số AMH vẫn tốt, nghĩa là buồng trứng vẫn hoạt động. Nhưng siêu âm thì nang noãn phát triển kém, ít trứng. Có chu kỳ thấy nhiều trứng đầu kỳ, nhưng tiêm thuốc kích thì trứng lại không lớn như mong muốn. Bác sĩ tư vấn cho mình phác đồ “gom trứng”, tức là phải chọc trứng, tạo phôi nhiều lần để tăng cơ hội. Nghe thì đơn giản, nhưng làm rồi mới biết gian nan hơn nhiều.
Lần đầu, mình chỉ có được hai phôi ngày 6. Mình đặt hết hy vọng, chuyển cả hai phôi. Kết quả: âm tính. Mình lặng người nhìn que thử, chỉ một vạch đỏ, như nhát cắt vào tim. Lần hai, chọc được hai trứng, nhưng một trứng non. Lại phải trữ lại.
Lần ba, mình gom được 7 trứng, rồi tạo được phôi. Đến ngày chuyển phôi, mình nằm đó, tay nắm chặt, cầu nguyện. Những ngày chờ kết quả cứ như chờ “phán quyết”. Và rồi… con đến.
Hai vạch đỏ. Như một phép màu. Tim mình như đập lại một lần nữa. Thai kỳ lần này không nhẹ nhàng như lần đầu. Có lẽ vì mình đã trải qua quá nhiều thất vọng, nên nỗi sợ cứ lẩn khuất. Mỗi lần đi siêu âm, mình nín thở đến khi thấy tim con đập. Mình uống từng viên thuốc, tiêm từng mũi giữ thai như giữ lấy sinh mệnh mong manh nhất. Mỗi ngày trôi qua là một dấu mốc. Từng tuần thai, mình đánh dấu như đánh dấu sự sống. Và sau hơn 9 tháng hồi hộp, hy vọng và nước mắt, ngày 28/01/2025 – con yêu của mình chào đời. Mình không nhớ đã khóc bao lâu hôm đó. Chỉ nhớ nắm tay chồng, thì thầm: “Chúng ta làm được rồi”.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình biết mình không thể đi đến cuối nếu không có sự đồng hành của Bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung và Bác sĩ Ngô Thu Hà. Hai chị không chỉ là bác sĩ, mà còn là chỗ dựa tinh thần, nơi mình có thể trút hết mọi lo lắng. Các chị không hứa hẹn, nhưng chưa bao giờ để mình mất hy vọng. Nhờ sự tận tâm, lắng nghe của các chị mà mình vững vàng đi tiếp, dù có lúc tưởng chừng muốn bỏ cuộc.
Con yêu à! Con đến như một phép nhiệm màu, nhưng không phải do may mắn mà từ cả một hành trình dài đẫm mồ hôi, nước mắt. Con là món quà không chỉ của ba mẹ, mà còn là kết quả của khoa học, của y đức, của bao tấm lòng tận tâm nơi bệnh viện ấy.
Nếu ai đó đang mỏi mòn tìm con, mình muốn nhắn gửi rằng: đừng từ bỏ. Có thể con đang ở một nơi rất xa, nhưng nếu trái tim bạn còn đập vì niềm tin, thì sớm muộn con cũng sẽ tìm đường trở về.
Việt – Bỉ với mình không chỉ là một bệnh viện, mà là nơi chắp cánh hy vọng, nơi những ước mơ được ươm mầm bằng bàn tay tử tế, bằng sự tận tâm của cả một tập thể. Họ đã giúp những trái tim được lắng nghe nhịp đập đầu tiên của con yêu.
Và rồi năm 2024, hai bé trai song sinh chào đời, làm bừng sáng cả một bầu trời yêu thương mà vợ chồng mình đã chờ đợi suốt ba năm qua. Chúng mình đặt tên con là Dương Minh Khang và Dương Minh Nhật – như hai mảnh ghép hoàn hảo mang đến ánh sáng và bình yên cho cuộc đời cha mẹ.
Tôi đã mất 6 năm thanh xuân để chờ đợi một phép màu, một tiếng khóc chào đời, và được nghe hai tiếng gọi thiêng liêng “Mẹ ơi!” Nếu bạn cũng đang mong con như tôi từng mong, tôi mong câu chuyện này sẽ tiếp thêm cho bạn một chút hy vọng và kiên trì trên hành trình kiếm tìm con yêu.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình biết mình không thể đi đến cuối nếu không có sự đồng hành của Bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung và Bác sĩ Ngô Thu Hà. Hai chị không chỉ là bác sĩ, mà còn là chỗ dựa tinh thần, nơi mình có thể trút hết mọi lo lắng.
Cảm ơn Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ nhiều lắm. Các bác sĩ ở đây không chỉ giỏi chuyên môn mà còn tận tình, hiểu chuyện, và đồng hành như những người bạn thật sự
rong cuộc sống, có những câu chuyện không cần đến những tình tiết kịch tính hay ngôn từ hoa mỹ để chạm đến trái tim người đọc. Đó là câu chuyện giản dị về tình yêu, về sự kiên cường của con người khi đối diện với thử thách. Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Thúy Nga và anh Phạm Sỹ Tùng Lâm (ở Phủ Lý, Hà Nam cũ, nay là nay là phường Phủ Lý thuộc tỉnh Ninh Bình.) là một minh chứng sống động về tình yêu, nghị lực và niềm tin vượt qua nghịch cảnh. Đối mặt với căn bệnh ung thư phổi và hành trình thụ tinh trong ống nghiệm đầy gian nan, và rồi, họ đã cùng nhau viết nên một chương mới cho cuộc đời.
Và đúng như thế – phép màu đã đến ngay trong lần chuyển phôi đầu tiên! Hai con gái của vợ chồng mình – Nguyễn Ngọc Diệu và Nguyễn Anh Thư – đã cất tiếng khóc chào đời trong niềm hạnh phúc vỡ òa của cả gia đình.
Chị Trịnh Thị Huệ (Hà Nội), sau hai lần sinh mổ, luôn khao khát chào đón thêm một thành viên mới. Tuy nhiên, hành trình mang thai lần nữa không hề dễ dàng và thuận lợi do hậu quả của 2 lần sinh mổ.