BÀI DỰ THI EM BÉ VIỆT – BỈ LẦN THỨ 6: CÂU CHUYỆN CỦA TÔI! – HÀNH TRÌNH THIÊN CHỨC LÀM MẸ Ở TUỔI U50
Bản thân tôi – Người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường, năm nay tôi 47 tuổi, tôi tên là Nguyễn Thị Lan. Tôi kết hôn năm 2003 đến nay đã tròn 22 năm. Chồng tôi là một người hiền lành, tận tụy, luôn bên tôi suốt những tháng năm dài mong con.
Đúng 11 giờ 30 phút ngày 12/2/2025 tiếng khóc chào đời của một bé gái vang lên trong niềm vui sướng vỡ òa của cả gia đình. Bé nặng 2,6 kg khỏe mạnh hồng hào, là món quà quý giá nhất trong cuộc đời của tôi – bé tên là Bùi Thanh Mai.
Bản thân tôi – Người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường, năm nay tôi 47 tuổi, tôi tên là Nguyễn Thị Lan. Tôi kết hôn năm 2003 đến nay đã tròn 22 năm. Chồng tôi là một người hiền lành, tận tụy, luôn bên tôi suốt những tháng năm dài mong con.
Hai vợ chồng tôi đã từng chạy chữa khắp nơi từ Đông y đến Tây y, từ các phòng khám địa phương cho đến những bệnh viện lớn ở TP. HCM, Hà Nội… Nhưng năm này qua năm khác tôi vẫn không thể mang thai. Đã có lúc tôi muốn buông bỏ, ở tuổi ngoài 40 khi người ta nói rằng hy vọng đã tắt, cũng có lúc tôi đã từng nghĩ đến việc nhận con nuôi. Người thân, bạn bè, đồng nghiệp khuyên tôi nên dừng lại vì cuộc hành trình tìm con của tôi đã quá dài quá mệt mỏi. Bản thân chồng tôi cũng chấp nhận số phận và buông xuôi. Nhưng tôi không bỏ cuộc, chỉ cần còn cơ hội, còn một tia hy vọng là tôi vẫn thử, vẫn không mệt mỏi và rất đỗi kiên cường.
Năm 2022, qua tìm hiểu tôi biết đến Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ – Nơi được biết đến với những ca thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) thành công cho những cặp vô sinh hiếm muộn và những người phụ nữ lớn tuổi. Lúc đầu tôi đắn đo. Bản thân tôi đã gần 50 tuổi thì cơ hội gần như bằng không, lại sợ những lời bàn tán nói ra nói vào và sợ thất vọng thêm lần nữa. Chồng tôi khuyên tôi nên từ bỏ việc tìm kiếm con. Nhưng bằng những lời năn nỉ, tôi cố gắng động viên, thuyết phục chồng tôi cùng đồng hành cùng tôi trên chặng đường tiếp theo, và bằng tất cả niềm tin, sự can đảm còn lại trong tim tôi, tôi quyết định thử lần cuối tại Bệnh viện Việt Bỉ.
Tại Bệnh viện Việt Bỉ tôi được bằng sự ân cần, niềm nở và chu đáo của đội ngũ bác sĩ, nhân viên giàu kinh nghiệm và có chuyên môn cao. Tôi bắt đầu điều trị tại đây và phác đồ điều trị được tiến hành. Cơ thể của tôi không còn khỏe như lúc còn trẻ. Mỗi mũi kim, mỗi lần siêu âm, chọc trứng, mỗi chu kỳ chờ đợi đều là một thử thách. Nhưng lần đầu tiên trong nhiều năm tôi cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến giấc mơ.Từ tháng 6 đến tháng 10 năm 2022 tôi tiến hành chọc trứng và được 10 phôi. Với 10 phôi này tôi lại tiếp tục thất bại. Hy vọng gần như tắt hẳn với vợ chồng tôi, những lúc muốn tôi bỏ cuộc, nhưng không tôi vẫn cố gắng tìm kiếm hy vọng dù là mong manh. Từ tháng 10 đến tháng 12 năm 2023 tôi tiếp tục chọc trứng và được 12 phôi. Tôi chuyển phôi và vẫn liên tục thất bại. Có những lần tôi trốn chồng, trốn gia đình đi chuyển phôi một mình vì ai cũng phản đối, cũng ngăn cản vì nghĩ chắc rồi lại sẽ thất bại.
Tháng 6 năm 2024, tôi đi chuyển phôi trong lặng lẽ không dám nói với ai. Và sau nhiều tháng điều trị, những ngày chờ đợi kết quả, tôi cầu nguyện từng giờ và rồi điều kỳ diệu đã đến với tôi, đến với người phụ nữ mảnh mai nhưng rất đỗi kiên cường. Tôi nhận được tin tôi đã có thai, tôi bật khóc thông báo với chồng và gia đình. Thai kỳ của tôi được theo dõi sát sao, các bác sĩ tại Bệnh viện Việt Bỉ luôn động viên và chăm sóc chị tận tình như người thân trong nhà.
Kết quả là tháng 2 năm 2025 bé Bùi Thanh Mai chào đời. Bé ra đời trong niềm hạnh phúc vỡ òa của tất cả mọi người. Những giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt của tôi. Không phải nước mắt của thất vọng mà nước mắt của hy vọng vừa nở hoa sau cuộc hành trình dài ¼ thế kỷ tìm kiếm.
Câu chuyện của tôi không chỉ là niềm hạnh phúc riêng của tôi và gia đình tôi mà còn là nguồn động lực cho hàng ngàn người phụ nữ ngoài 40 tuổi đang khao khát làm mẹ. Bệnh viện chuyên khoa Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ với sự tận tâm và tay nghề vững vàng là nơi gửi gắm niềm tin và hy vọng cho những cặp vợ chồng hiếm muộn. Chỉ cần chúng ta không bỏ cuộc, có niềm tin thì điều kỳ diệu sẽ đến. Tôi hiểu rằng, hành trình làm cha mẹ – không hề dễ dàng. Nhưng tôi tin rằng, chỉ cần chúng ta giữ vững niềm tin, luôn kiên trì, mạnh mẽ và không từ bỏ, thì phép màu sẽ đến. Mong rằng những cặp vợ chồng đang trên hành trình giống như chúng tôi sẽ sớm chạm tay đến hạnh phúc làm cha mẹ.
Một lần nữa xin được cảm ơn các bác sĩ, y tá, điều dưỡng… đã trực tiếp điều trị cho tôi – Cảm ơn Việt Bỉ nơi đã viết nên một câu chuyện cổ tích giữa đời thường, mang lại niềm vui và hạnh phúc cho cuộc đời.
Và rồi năm 2024, hai bé trai song sinh chào đời, làm bừng sáng cả một bầu trời yêu thương mà vợ chồng mình đã chờ đợi suốt ba năm qua. Chúng mình đặt tên con là Dương Minh Khang và Dương Minh Nhật – như hai mảnh ghép hoàn hảo mang đến ánh sáng và bình yên cho cuộc đời cha mẹ.
Tôi đã mất 6 năm thanh xuân để chờ đợi một phép màu, một tiếng khóc chào đời, và được nghe hai tiếng gọi thiêng liêng “Mẹ ơi!” Nếu bạn cũng đang mong con như tôi từng mong, tôi mong câu chuyện này sẽ tiếp thêm cho bạn một chút hy vọng và kiên trì trên hành trình kiếm tìm con yêu.
Nhìn lại chặng đường đã qua, mình biết mình không thể đi đến cuối nếu không có sự đồng hành của Bác sĩ Luyện Thị Ngọc Dung và Bác sĩ Ngô Thu Hà. Hai chị không chỉ là bác sĩ, mà còn là chỗ dựa tinh thần, nơi mình có thể trút hết mọi lo lắng.
Cảm ơn Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Việt Bỉ nhiều lắm. Các bác sĩ ở đây không chỉ giỏi chuyên môn mà còn tận tình, hiểu chuyện, và đồng hành như những người bạn thật sự
rong cuộc sống, có những câu chuyện không cần đến những tình tiết kịch tính hay ngôn từ hoa mỹ để chạm đến trái tim người đọc. Đó là câu chuyện giản dị về tình yêu, về sự kiên cường của con người khi đối diện với thử thách. Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Thúy Nga và anh Phạm Sỹ Tùng Lâm (ở Phủ Lý, Hà Nam cũ, nay là nay là phường Phủ Lý thuộc tỉnh Ninh Bình.) là một minh chứng sống động về tình yêu, nghị lực và niềm tin vượt qua nghịch cảnh. Đối mặt với căn bệnh ung thư phổi và hành trình thụ tinh trong ống nghiệm đầy gian nan, và rồi, họ đã cùng nhau viết nên một chương mới cho cuộc đời.
Và đúng như thế – phép màu đã đến ngay trong lần chuyển phôi đầu tiên! Hai con gái của vợ chồng mình – Nguyễn Ngọc Diệu và Nguyễn Anh Thư – đã cất tiếng khóc chào đời trong niềm hạnh phúc vỡ òa của cả gia đình.
Chị Trịnh Thị Huệ (Hà Nội), sau hai lần sinh mổ, luôn khao khát chào đón thêm một thành viên mới. Tuy nhiên, hành trình mang thai lần nữa không hề dễ dàng và thuận lợi do hậu quả của 2 lần sinh mổ.